Vì thức quà mùa hè mà mẹ chồng tôi làm cháu nhập viện, tôi dù xót con cũng không thể nói gì


Điều vất vả nhất khi chăm con, không phải là con khóc, con ốm mà là mình không được toàn quyền quyết định việc chăm sóc con. Không biết có mẹ nào khổ như mình không? Con mình đẻ ra nhưng lúc nào cũng phải chia sẻ việc chăm sóc nó với bà nội. 

Nếu bà có kinh nghiệm đã đành, đằng này nhiều lúc bà mang những thứ rất phản khoa học để áp lên thằng bé. Vài lần tôi phản đối thì bà nói mát: “Vâng, chị hiện đại, còn tôi chỉ là bà già cổ hủ. Thế mà bà già này đã đẻ ra thằng chồng chị bây giờ đấy. Tôi cũng chỉ vì con vì cháu, chị không mượn nữa thì thôi, tôi càng nhàn”.

Giá mà bà làm được như bà nói thì tôi lại mừng quá. Đằng này vài ngày sau đâu lại vào đấy, bà cứ thích can thiệp thô bạo vào việc nuôi dạy con cái của tôi. Lúc Kubeo còn bé, tôi đã dặn mẹ chồng là không cần cho cháu uống nước, không phải sợ nó khát. Tôi nói rõ là trong thành phần của sữa đã có rất nhiều nước rồi. Bà không nghe cứ vụng trộm cho nó uống nước lúc nào, thằng bé lạnh bụng nôn trớ liên tục, đến lúc này thì tôi lại là người chịu trận.

Rồi khi bà bế cháu thì cứ rung lắc liên tục, tôi bảo bà đừng đong đưa như thế đêm ngủ cháu hay giật mình. Mặt bà sầm xuống bảo tôi không phải dạy khôn bà. Rằng tôi mới đẻ có một đứa mà lúc nào cũng nâng như nâng trứng. Rằng về việc chăm sóc trẻ con thì bà có kinh nghiệm hơn tôi. Tôi cũng cố gắng nhẫn nhịn cho yên nhà yên cửa. Có đối đáp với bà cũng chẳng lợi lộc gì, nhưng trong lòng tôi khó chịu vô cùng.

Chẳng biết có ai làm mẹ mà vất vả như tôi không? Đẻ mổ, rồi sau đó vết mổ bị tai biến, mưng mủ, cả tháng trời nằm viện chẳng thấy mẹ nào chăm lo, từ mẹ đẻ đến mẹ chồng. Mẹ đẻ thì cứ viện cớ là có mẹ chồng rồi nên chẳng ở lại lâu. Còn mẹ chồng, bà vốn đã chẳng lo lắng gì cho tôi. Chỉ có chồng tôi là chạy đôn chạy đáo. Cũng may là chị chồng tốt bụng, chăm sóc tôi chẳng nề hà gì, coi tôi như em gái.

Kubeo lớn hơn một tí, mà cõng nó đi chơi cả khu phố, đi đến nhà ai cũng cho nó ăn uống vô tội vạ. Có lần bà cho nó ăn hạt đậu tương, nó đi ngoài ra còn nguyên hạt đậu. Hỏi bà thì bà bảo tại nó tự bốc ăn. Đổ hết lên đầu trẻ con thế có chấp nhận được không?

Vì thức quà mùa hè mà mẹ chồng tôi làm cháu nhập viện, tôi dù xót con cũng không thể nói gì - Ảnh 2.

Rồi đến hôm nay, tức nước vỡ bờ. Mùa này vải chín rộ, ra chợ lúc nào cũng đầy ắp những quả vải căng mọng ở sạp hàng hoa quả. Tôi đã dặn đi dặn lại mẹ chồng là đừng cho cháu ăn vải nhiều, đặc biệt là khi đói, không tốt chút nào. Tôi còn đọc cho mẹ nghe mấy vụ trẻ con phải đi cấp cứu, nghi do ăn vải lúc đói. Bà gạt phắt đi, bảo báo lá cải.

Quả vải ngon thì ngon, bổ thì bổ đấy nhưng lại rất khó ăn. Đến người lớn không cẩn thận cũng có thể bị ngộ độc, huống chi là đứa trẻ con. Đã dặn bà như thế mà bà vẫn cho cháu ăn lúc nào không biết. Hỏi bà thì bà chối đây đẩy, nhưng thằng bé đi ngoài toàn vải là vải, còn nôn thốc nôn tháo nữa. 

Nhìn con lả đi vì kiệt sức, tôi vừa đau lòng, vừa bất lực lại vừa giận dữ. Thân làm mẹ chẳng bảo vệ nổi con mình. Mà tôi chẳng hiểu mẹ chồng tôi làm bà, làm mẹ kiểu gì nữa. Đã dặn như thế rồi, không biết bà nghĩ gì mà lén lút cho thằng bé ăn vải, rồi ra cơ sự này.

Con tôi vẫn nằm trong phòng hồi sức cấp cứu. Chỉ muốn nhắn nhủ đến các mẹ rằng để mắt đến con một tí, đừng dễ dàng tin tưởng giao phó cho bất kỳ ai, kể cả những người thân cận nhất. Có khi lại lâm vào hoàn cảnh như tôi cũng không chừng.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *