Đôi khi lòng còn nhớ nhưng không có nghĩa là còn yêu


Tình yêu đi qua, điều mà nó để lại đó chính là kỷ niệm. Kỷ niệm vẫn tồn tại ở đó không dễ dàng gì để xóa bỏ. Và rồi thời gian trôi qua, khi chúng ta đã chẳng còn buồn thương cho cuộc tình cũ đó nữa thì đôi lúc chúng ta lại bất chợt nhớ. Dù rằng bây giờ chúng ta đã tìm thấy một hạnh phúc khác dành riêng cho mình.

Những ký ức về ngày xưa bất chợt ùa về nhưng không phải là vì chúng ta còn yêu, mà đơn giản chỉ là nhớ. Nhớ về một quãng thời gian mà chúng ta đã trải qua trong cuộc đời.

Có lẽ bạn đã từng đi ngang qua một con phố, để rồi bất chợt nhận ra con phố này là nơi mà mình đã từng hò hẹn. Có lẽ bạn cũng đã từng bất chợt bắt gặp hình bóng của một người nào đó, để rồi nhận ra hình bóng đó có chút thân quen. Và rồi tất cả những điều ấy lại dội lên trong lòng bạn về một quãng thời gian đã qua. Mà ở đó có cả hạnh phúc, ngọt ngào nhưng cũng có cả những buồn tủi và đắng cay.

Ai cũng có quá khứ và nó là một phần không thể nào tách rời với bản thân chúng ta. Cho nên chúng ta không thể nào phủ định nó như chưa từng tồn tại. Có lẽ vì thế mà đôi lúc chúng ta cứ tưởng những ký ức đó đã ngủ quên ở một góc thật sâu trong con tim. 

Tuy nhiên những cảnh vật hay hình bóng bất chợt bắt gặp lại gợi nhắc cho chúng ta về nó, về một cuộc tình đã qua. Nhưng chỉ khác một điều, giờ đây trong lòng chúng ta không còn vấn vương hay trĩu nặng, mà đã có thể nở một nụ cười mỗi khi nhớ về ngày xưa.

Nhớ ở đây đơn giản chỉ là nhớ thôi chứ không phải là vì vẫn còn yêu thương người cũ. Bởi dù gì đi chăng nữa đó cũng là câu chuyện tình yêu của những tháng năm tuổi trẻ, là thanh xuân mà chúng ta đã từng gửi gắm vào một người. Dù tình yêu đó có vui hay có buồn thì chúng ta cũng đã dành thời gian để trải qua cùng người ấy. Cho nên đôi khi bất chợt nhớ cũng là chuyện bình thường mà thôi.

Nhớ ở đây đơn giản chỉ là nhớ thôi chứ không phải là vì còn nuối tiếc. Cũng không phải là vì hiện tại quá mệt mỏi nên chúng ta muốn ru bản thân mình trong những ký ức của ngày xưa. Bởi bản thân chúng ta hiểu rõ hơn ai hết những ký ức đó là những chuyện đã qua, chẳng ai dại gì đem ra đánh đổi. Và việc mà đôi khi chúng ta nhớ về người cũ phần nào sẽ giúp chúng ta trân trọng hơn những gì mình đang có ở hiện tại. Bởi nếu không có quá khứ ấy thì làm sao chúng ta có được hiện tại như ngày hôm nay.

Trên mỗi đoạn đường mà chúng ta đi qua, đều in hằn hình bóng của một cuộc tình cũ. Dù chẳng còn yêu hay chẳng còn tiếc nuối nhưng những kỷ niệm ấy vẫn là một phần trong con người của chúng ta. Vì thế cho nên thỉnh thoảng những cảnh vật hay hình bóng thân quen lại khiến chúng ta bất chợt nhớ.

Nhưng nỗi nhớ đó đơn giản chỉ là nhớ mà thôi…

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *