Con gái bất hiếu, chỉ mong khi nhắm mắt, trong giấc mơ con lại quay về vòng tay mẹ


Sáng nay, khi nhìn thấy mẹ dọn dẹp hành lý cất vào ngăn tủ của viện dưỡng lão. Con đã cố gắng kìm nén để không bật khóc. Con là đứa con bất hiếu. Mẹ đã dành cả đời để hy sinh và che chở cho con, vậy mà khi mẹ đến tuổi xế chiều con lại không thể là chỗ dựa vững chắc của mẹ.

Con lớn lên trong sự hắt hủi của bố và tình yêu thương của mẹ. Chưa bao giờ con có cảm giác ấm áp của gia đình trong căn nhà ấy. Mẹ cũng vậy phải không? Con đã chứng kiến những lần bố uống rượu say rồi về đánh chửi mẹ. Nó ám ảnh con đến mức trở thành cơn ác mộng mỗi đêm.

Bị đánh là thế, bị đối xử là thế. Vậy mà chưa bao giờ mẹ nghĩ rằng sẽ rời xa bố. Mẹ tần tảo lắm, mẹ cam chịu lắm. Mỗi lần con nói mẹ ly hôn, mẹ lại gạt nước mắt rồi lắc đầu. Mẹ sợ sau này con đi lấy chồng sẽ mang tiếng là con gái gia đình không cha mẹ. Mẹ khao khát có đông con nhưng lại lo các con của mẹ khổ. Để rồi đến bây giờ mẹ cũng chỉ có mình con.

Nghĩ đến cảnh mẹ côi cút bên nồi bánh chưng, nghĩ đến cảnh mẹ ra vào chỉ có một mình là lòng con lại đau đớn. (Ảnh minh họa)

Bố mất vì bệnh tật. Mẹ lại tiếp tục chèo lái nuôi con. Ngày ấy mẹ còn đẹp mặn mà, nhiều người đến hỏi cưới mẹ. Có lần mẹ cũng có ý với người ta. Nhưng mà, mẹ sợ con khổ, mẹ sợ mình mang tiếng với mọi người nên lại lầm lũi nuôi con.

Con lấy chồng xa. Mặc dù có được cuộc sống ổn định nhưng con mãi mãi ân hận vì đã không thể ở gần mẹ. Con có gia đình, lại tất bật lo toan cho nhà chồng. Chồng con là con trai cả, chúng con bắt buộc phải sống cùng nhà chồng. Mỗi lần Tết đến xuân về là mỗi lần con thắt ruột nhớ mẹ. Nghĩ đến cảnh mẹ côi cút bên nồi bánh chưng, nghĩ đến cảnh mẹ ra vào chỉ có một mình là lòng con lại đau đớn.

Con thương mẹ cô quạnh nên hy vọng mẹ có thể tìm được người bầu bạn. Nhưng đến bây giờ, khi con đã trưởng thành cũng là lúc mẹ đã già. Muộn rồi.

Con gái bất hiếu, chỉ mong khi nhắm mắt, trong giấc mơ con lại quay về vòng tay mẹ - Ảnh 2.

Mẹ đã dành cả đời để hy sinh và lo nghĩ cho con. (Ảnh minh họa)

Tháng trước mẹ bị tai biến, con vội vã trở về thăm mẹ. Mẹ đã không còn khoẻ khoắn như trước kia. Mẹ không thể tiếp tục sống một mình nữa. Đáng lẽ con phải báo hiếu với mẹ. Đáng lẽ con phải săn sóc mẹ lúc tuổi già. Nhưng con đã không thể làm được điều đó. Con còn gia đình, nhà chồng và hoàn cảnh cũng không cho phép con được chăm sóc mẹ thường xuyên. Giờ đây khi mẹ ổn hơn, con chỉ có thể đưa mẹ vào viện dưỡng lão.

Mẹ ơi! Con biết con gái đã bất hiếu. Trước mặt mẹ, con không thể nói yêu thương và xin lỗi mẹ vì những câu từ đó cứ nghẹn nơi cổ họng. Mẹ đã dành cả đời để hy sinh và lo nghĩ cho con. Nhưng cuối cùng thứ mẹ nhận được lại là những năm tháng về già bên những người mẹ chưa từng quen biết. 

Cuộc đời này mẹ đã dành cho con. Còn con, con lại dành cả cuộc đời mình cho người khác, chưa thể tận hiếu với mẹ ngày nào. Con nặng lòng quá. Chỉ mong rằng khi nhắm mắt, trong giấc mơ con lại quay về vòng tay mẹ và căn nhà nhỏ năm xưa.

Nếu bạn có tâm sự thầm kín muốn được chia sẻ, vui lòng gửi bài viết về địa chỉ: tamsu@afamily.vn. Thư của bạn sẽ được phản hồi trong 24 giờ.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *