Cho con xem điện thoại nhiều giờ, mẹ Hà Nam chết đứng khi nghe BS phán



Cách đây vài tháng, khi thấy bé K. ngồi học không tập trung, nghịch và bướng. Cô giáo dạy kèm của con nói với chị H: “Con có biểu hiện của bệnh tăng động giảm chú ý”.

Thói quen cho con chơi điện thoại, các thiết bị điện tử quá sớm là điều thường gặp ở không ít gia đình. Chính việc làm tưởng đơn giản này gây nên những hệ lụy khôn lường đối với chính con em mình.

Hối hận vì cho con xem điện thoại nhiều

Cách đây không lâu, chị P.H, 26 tuổi ở Hà Nam đã chia sẻ tâm trạng hối hận khi cho con xem điện thoại từ khi bé chỉ mới 2 tuổi và sau đó là những hậu quả mà cậu bé phải gánh chịu khiến chị vô cùng lo lắng.

Người mẹ trẻ chia sẻ trên trang cá nhân rằng: “Từ lúc con hơn 2 tuổi, bố mẹ đã bắt đầu cho con xem các chương trình trên Youtube, rồi dần hình thành cho con thói quen ăn cho xem điện thoại, nghịch cho xem điện thoại, khóc cho xem điện thoại… Mặc dù biết rằng xem nhiều không tốt, nhưng chỉ vì suy nghĩ chủ quan của mẹ mà giờ con phải khổ.

Cách đây 3 tháng, cô giáo dạy kèm của con nói với mẹ con có vấn đề, bé có biểu hiện của bệnh tăng động giảm chú ý, ngồi học không tập trung, cứ luôn tay luôn chân và học trước quên sau, mẹ không tin lắm, chỉ nghĩ con trai nghịch và bướng thôi. Cũng thỉnh thoảng để ý con hay bị nháy mắt, nhíu mũi.

Nhưng cô nói nhiều nên mẹ quyết định cho con đi khám ở viện Nhi trung ương. Bước đầu tiên tiếp xúc với con, bác sỹ đã nói: “Cháu có biểu hiện của bệnh tăng động giảm chú ý” rồi cho con đi làm bài kiểm tra để xác định”…. Tại bệnh viện, bé M.K. (6 tuổi) con của chị H. được các bác sĩ kết luận, có chỉ số tăng động 5/9 và giảm chú ý 4/9, mặc dù IQ của bé khá cao: 120.

Chị H. chia sẻ sự hối hận của mình vì cho con xem điện thoại nhiều

Rời bệnh viện, bé được bác sĩ chỉ định uống thuốc liên tục và 2 tháng quay lại khám, lấy thuốc 1 lần. Nhưng chưa dừng ở đó, điện thoại còn có tác hại kinh khủng hơn tới đôi mắt của trẻ nhỏ, “Mình thấy con viết chữ nghệch ngoạc, không đúng ô ly, nhìn gì cũng phải nheo mắt” – chị H. nói.

Vẫn trong dòng cảm xúc khi chia sẻ về nỗi ân hận của người làm mẹ, chị H. nói: Mình cho đi cắt kính nhưng hai cửa hàng không nơi nào dám cắt, họ khuyên mình cho con lên Hà Nội. Lúc này cũng chỉ nghĩ lên đó điều trị và đeo kính mắt, con sẽ khỏi. Nhưng đến khám thì bác sỹ thốt lên: “Ôi sao còn bé mà bị nặng thế này? Sao không cho con đi khám sớm?”. Sau đó bác sĩ cho con chụp đáy mắt và kết luận con bị cận loạn nặng, đáy mắt tổn thương, có dấu hiệu thoái hóa.”

cho con xem dien thoai nhieu gio, me ha nam chet dung khi nghe bs phan - 2

Thay vào thời gian chơi điện thoại và xem ti vi trước đó, bé K. đã được mẹ cho học và giải trí bằng các chương trình ngoại khóa

Sau một thời gian điều trị, mắt của bé K. vẫn chưa có tiến triển, cận nặng 6.5 đi-ốp. Chị H. phải cho con đeo kính dày, bịt một mắt kể cả lúc đi học để chữa trị. Bịt mắt trái 1 tháng, mắt phải 1 tháng. Con còn bị tật nhược thị, bác sỹ nói bệnh đó có thể gây mù hoặc lác. Theo như chị H. tìm hiểu, nếu phát hiện sau 7 tuổi sẽ không thể chữa khỏi và lâu dần con sẽ bị mù.

“Hiện tại tôi hối hận và thương con vô cùng. Bây giờ chỉ biết làm mọi cách để mắt con khỏe trở lại. Ngày đưa con đi khám về buồn quá, nên quyết định kể câu chuyện này, mong bố mẹ nào đang dùng cách cho con chơi điện thoại để dỗ bé thì dừng lại ngay, vì hành động đó có tác hại kinh khủng”.

cho con xem dien thoai nhieu gio, me ha nam chet dung khi nghe bs phan - 3

Cách ly với điện thoại, giờ đây bé K. đã có thể ngồi học rất tập trung

Thông qua câu chuyện của mình, chị H cũng tha thiết mong các bậc làm cha mẹ hãy sáng suốt trong việc lựa chọn cho con chơi gì, học gì. Hạn chế việc lạm dụng điện thoại hoặc các thiết bị điện tử để dỗ dành con cho chúng ăn hãy dỗ lúc ngủ.

Sau lần đó gia đình chị đã cấm tuyệt đối, không cho con tiếp xúc với điện thoại. Do đặc thù công việc gia đình là kinh doanh điện thoại nên lúc nào cũng có vài chiếc điện thoại trong người. Từ ngày con đi khám và phát hiện bệnh, các thành viên trong nhà đã thống nhất cách ly bé hoàn toàn với các thiết bị làm ảnh hưởng đến sức khỏe và sự phát triển của bé.

Nói về việc bé K. sẵn sàng hợp tác với mẹ trong việc “cai” ti vi và điện thoại, chị H. nhớ lại, ngày đưa con đi khám về chị lấy tay bịt mắt con lại, hỏi con có nhìn thấy gì không. Bé nói không nhìn thấy gì, sau đó mẹ không quên cảnh báo: “Nếu con cứ xem tivi, chơi điện thoại nữa thì sau này dù mẹ bỏ tay ra, mắt con cũng không nhìn thấy gì như khi bị bịt mắt lại vậy, từ đó K. tuyệt đối vâng lời”.

Dấu hiệu nhận biết trẻ mắc hội chứng tăng động giảm chú ý

Thực tế, điện thoại và máy tính có tác động tiêu cực đến não bộ, trong trường hợp quá lạm dụng các thiết bị này tư duy và mức độ tập trung của trẻ nhỏ sẽ bị sụt giảm đến mức nghiêm trọng. Chính vì thế, các ông bố, bà mẹ cần nghiêm khắc hơn trong việc kiểm soát con trẻ việc sử dụng các thiết bị thông minh.


cho con xem dien thoai nhieu gio, me ha nam chet dung khi nghe bs phan - 4


Ths Thành Ngọc Minh, trưởng khoa Tâm Thần, Bệnh viện Nhi TW

Theo Ths Thành Ngọc Minh, trưởng khoa Tâm Thần, Bệnh viện Nhi TW, trẻ mắc chứng tăng động giảm chú ý có một số biểu hiện đặc trưng như:

– Thường không có khả năng chú ý cao tới chi tiết hoặc mắc lỗi cẩu thả trong học tập ở trường, công việc hay các hoạt động khác; không tuân theo các chỉ dẫn, không chú ý lắng nghe khi thực hiện các nhiệm vụ hay các hoạt động có tính tổ chức, thường làm mất những đồ dùng cần thiết trong công việc, học tập.

– Trẻ có thể có biểu hiện hay bồn chồn, luôn cử động tay chân, ngồi không yên, khó khăn khi phải chờ đợi hoặc xếp hàng theo thứ tự. Thường hay bỏ dở việc này để làm sang việc khác, không duy trì sự chú ý lâu so với bạn cùng tuổi

– Các biểu hiện giữa bé trai và bé gái cũng có thể khác nhau. Các bé trai thường biểu hiện hiếu động quá mức trong khi các bé gái có xu hướng kém chú ý.

Tuy gây ra những khó khăn trong học tập, giao tiếp xã hội của trẻ song theo các bác sĩ chuyên khoa, trẻ mắc tăng động giảm chú ý vẫn có khả năng phát triển và hòa nhập cộng đồng nếu được phát hiện và can thiệp sớm.

Bác sĩ nhấn mạnh, thường trẻ bị mắc hội chứng này chỉ có thể dùng thuốc kết hợp với ăn những chất bổ sung cho não bộ. Và đòi hỏi cha mẹ cần dành nhiều thời gian quan tâm con hơn.

Nếu một bé có các dấu hiệu trên kéo dài quá 6 tháng và xảy ra ở nhà cũng như ở trường, thì nên tham khảo ý kiến của bác sĩ nhi khoa để có hướng điều trị kịp thời.

5 năm trời nuôi con tự kỷ không rõ nguyên nhân, nghiện thuốc hơn cơm, chưa một lần gọi Mẹ

Suốt 5 năm trời, chị L.P. không dám rời con đến nửa bước chân. Chứng tăng động giảm chú ý khiến bé L.Đ.H. liên tục quậy phá, nghịch ngợm, hễ khuất tầm…

Theo Bình An (Khám phá)

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *