"Bước vào viện nhưng không thể tự bước ra", câu chuyện đau lòng của cô gái bị bác sĩ không may cắt đứt tủy sống


Năm 2003, khi mới 3 tuổi, Nicole Biddulph, sống ở Devon, đã thấy phát triển một khối u có kích thước như quả bóng golf ở lưng.

Trong quá trình sinh thiết để kiểm tra xem sự phát triển của khối u đó có phải là ung thư hay không, các bác sĩ đã không may cắt đứt tủy sống của cô do khối u xơ (Fibrosarcoma) được bọc xung quanh. Kể từ đó, cô vĩnh viễn bị liệt từ thắt lưng trở xuống. Không những thế, sau đó, cô Biddulph còn phải chịu đựng 4 tháng hóa trị và 30 buổi xạ trị, khiến cô nôn mửa và rụng tóc.

bi-liet-2
bi-liet-1
bi-liet-1

Nicole Biddulph, 19 tuổi tiết lộ, khi mới 3 tuổi, trong 1 lần thực hiện làm sinh thiết một khối u trên lưng, tai nạn đã xảy ra và cô bị tê liệt kể từ khi đó.

Nhưng từ sau khi đánh bại căn bệnh, cô Biddulph, hiện là một học sinh, đã không chịu khuất phục số phận mặc dù thường xuyên phải chịu đựng những cơn đau đớn ở xương sống và những ánh mắt soi mói từ những người xa lạ.

Nói về khối u của mình, cô Biddulph cho biết: “Lần đầu tiên cha mẹ tôi nhận thấy có một khối u trên lưng tôi là vào một ngày tháng 5 năm 2003 khi tôi chỉ mới 3 tuổi. Nó trông giống như một quả bóng golf dưới da, vì vậy chụp đến tháng 9 năm đó tôi được chụp MRI sau khi chụp X-quang và siêu âm lưng không có được kết luận cụ thể. Hình ảnh chụp MRI cho thấy có một khối lớn bao quanh cột sống của tôi. Sau khi xem kết quả từ MRI, tôi đã được gửi đi làm sinh thiết vì họ muốn tìm hiểu xem khối phát triển đó là gì. Nhưng mọi thứ không diễn ra như kế hoạch và cuối cùng tôi đã bị tê liệt từ thắt lưng trở xuống”.

Bước vào viện nhưng không thể bước ra, câu chuyện đau lòng của cô gái bị bác sĩ cắt đứt tủy sống khi sinh thiết - Ảnh 2.

Để điều trị, các thanh được đặt vào cột sống của cô Biddulph (ảnh X-quang)

Cùng với việc bị buộc phải đối mặt với sự bất động, Nicole Biddulph cũng phải trải qua quá trình điều trị mệt mỏi cho căn bệnh xơ hóa của mình.

“Tôi rất ốm yếu và được chăm sóc đặc biệt. Tất cả những gì tôi nhớ khi ở trong bệnh viện là liên tục phải điều trị. Việc hóa trị liệu thực sự mạnh mẽ và dữ dội, nó đã làm hỏng hệ thống miễn dịch của tôi và tôi bị rụng tóc. Xạ trị cũng khá khó chịu vì tôi phải nằm trên một bề mặt cứng trong một thời gian khá dài trong mỗi buổi. Tôi liên tục bị ốm và không thể giữ bất cứ điều gì, vì vậy tôi phải ăn qua đường mũi. Cảm giác nó đi qua mũi và xuống dạ dày quả là một điều tồi tệ nhất”, cô nói.

Bước vào viện nhưng không thể bước ra, câu chuyện đau lòng của cô gái bị bác sĩ cắt đứt tủy sống khi sinh thiết - Ảnh 3.

Nicole Biddulph liên tục bị ốm và không thể giữ bất cứ điều gì, vì vậy cô phải ăn qua đường mũi.

Mặc dù vô cùng khó chịu, việc điều trị đã có kết quả. Vài năm sau, Nicole được thông báo cô không bị ung thư. Mặc dù thật nhẹ nhõm khi không còn chiến đấu với căn bệnh nguy hiểm này, nhưng Nicole Biddulph vẫn bất động.

“Một khi khối u đã biến mất, tôi phải học cách tự lập mà không thể đi lại. Tôi bước vào bệnh viện nhưng không bao giờ bước ra ngoài được nữa”, cô tâm sự.

Nicole được đặt một que vào cột sống từ nhỏ và điều này khiến cô phát triển chứng vẹo cột sống. Cho đến ngày nay, đôi khi cô vẫn bị đau lưng, thậm chí khá đau đớn và không thoải mái vì cảm giác giống như một cơn đau bắn lên tận xương sống và vào cổ của cô. Nó cũng làm cho phần hông của trở nên căng thẳng và vì vậy đôi khi cô cảm thấy không thoải mái khi ngồi và giữ thăng bằng.

bi-liet-8
bi-liet-8
bi-liet-7
bi-liet-7

Hình ảnh vẹo cột sống (nhìn bên phải) và Nicole Biddulph (ảnh trái khi còn nhỏ) với tình trạng “hông căng thẳng”, khiến cho việc ngồi của cô cũng không thoải mái và đau xương sống.

Kể từ khi được phẫu thuật để nắn thẳng cột sống và xương chậu, cô Biddulph trải qua ít đau đớn hơn. Và từ đó cô cũng quyết tâm không để cho hoàn toàn của mình chiến thắng.

“Tôi luôn cố gắng duy trì một cái nhìn tích cực trong cuộc sống bởi vì nếu không tôi sẽ không bao giờ đi đến đâu. Nếu bạn dành tất cả thời gian của mình để lo lắng về việc bạn sẽ thành công, thì bạn sẽ không bao giờ thành công. Phương châm sống của tôi là chỉ cần ra khỏi đó và sống với những giấc mơ của bạn. Hầu hết những đứa trẻ tôi gặp ở bệnh viện hồi đó, những người trải qua những điều tương tự với tôi, đã không làm được. Vì vậy, tôi cảm thấy rất biết ơn vì thậm chí mình vẫn còn sống”, Nicole bày tỏ.

bi-liet-5
bi-liet-5
bi-liet-4
bi-liet-4

Nicole cảm thấy rất biết ơn vì thậm chí mình vẫn còn sống.

Cô Biddulph thậm chí còn không để ý đến những ánh mắt tàn nhẫn từ những người xa lạ.

“Luôn có những người ở nơi công cộng sẽ nhìn chằm chằm, nhưng tôi chỉ nói với bản thân rằng họ tò mò. Nếu mọi người tiếp tục nhìn chằm chằm thì tôi sẽ nói với họ ‘bạn có muốn chụp ảnh tôi không?’. Và nếu họ tiếp tục lâu hơn nữa, tôi nói ‘Tôi thậm chí sẽ ký tặng cho bạn nếu bạn muốn’. Tôi chỉ cố gắng cười về những điều này vì không ai đáng bị xúc phạm bởi những bình luận hay vẻ bề ngoài.

Tôi muốn cho những người khuyết tật khác biết rằng điều đó không cản trở bạn. Nếu bạn muốn đạt được điều gì đó, có thể mất nhiều thời gian hơn để thành công, hoặc bạn có thể cần tìm một phương pháp thay thế, nhưng bạn có thể làm điều đó. Tôi hy vọng rằng tôi là bằng chứng sống cho thấy bạn có thể thành công và sống tích cực dù cuộc sống có ném bất cứ điều gì vào bạn”, cô cho biết.

Fibrosarcoma là gì?

Fibrosarcoma là một loại ung thư hiếm gặp ảnh hưởng đến các tế bào được gọi là nguyên bào sợi. Các nguyên bào sợi có trách nhiệm tạo ra mô xơ tìm thấy khắp cơ thể. Các tế bào được gọi là mô bào hoặc fibrocytes. Có nhiều loại khác nhau của fibrosarcoma. Fibrosarcomas có thể phát triển ở bất kỳ phần nào của cơ thể. Nhưng chúng thường thấy nhất ở cánh tay hoặc chân hoặc xương chậu.

Fibrosarcoma có liên quan đến các điều kiện di truyền hội chứng Gardner, hội chứng Li-Fraumeni và u nguyên bào võng mạc, cũng như phơi nhiễm hóa chất và xạ trị cho các bệnh ung thư trước đó.

Triệu chứng thường gặp đầu tiên khi có khối u này là cảm giác đau. Nếu các chi bị ảnh hưởng, bệnh nhân cũng có thể bị sưng, đau và nổi cục.

Việc chẩn đoán cần được thực hiện trong bệnh viện và có thể liên quan đến chụp X-quang, xét nghiệm máu, sinh thiết hoặc chụp MRI hoặc CT.

Sau khi được chẩn đoán, phương pháp điều trị thường là phẫu thuật, tuy nhiên, khối u có thể khó loại bỏ tùy thuộc vào vị trí của nó.

Hóa trị có thể giúp thu nhỏ khối u để phẫu thuật ít xâm lấn hơn, trong khi xạ trị thường được đưa ra sau đó để tiêu diệt bất kỳ tế bào ung thư nào còn lại.

Nguồn: CanTeen

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *