Bố mẹ đã hy sinh tất cả vì anh, vậy mà anh lại báo đáp bố mẹ thế này sao?


Mình sinh ra trong gia đình thuần nông, bố mẹ đều vất vả mới có thể nuôi mình và anh trai khôn lớn. Anh trai mình là người thông minh và học giỏi, hiện nay anh đã là 1 bác sĩ có tiếng về chuyên môn. Mình học kém hơn anh, vì thế học xong lớp 12, mình đi làm cho công ty ngay gần nhà vừa phụ anh tiền ăn học vừa đỡ đần bố mẹ.

Anh mình học y. Để trở thành 1 bác sĩ quả thật không dễ. Lịch học của anh luôn kín mít, tối đến lại phải trực ở bệnh viện. Anh không có thời gian đi làm thêm. Chỉ nuôi anh ăn học thôi cũng khiến bố mẹ mình hao tổn rất nhiều công sức. May mắn là mình đi làm nên có thể chu cấp đỡ được cho anh.

Ngày ấy mỗi lần anh gọi điện về đều nói sau này làm bác sĩ nhất định sẽ đón bố mẹ lên thành phố, trả tiền ăn học cho mình. Nhưng mình và bố mẹ chưa từng trông chờ anh làm những điều đó, chỉ mong anh sẽ có cuộc sống tốt và có hiếu với bố mẹ sau này.

6 năm ăn học vất vả, đổi lại anh mình đã có được tấm bằng bác sĩ và công việc đáng mơ ước. Anh mình kết hôn với 1 cô gái thành phố giàu có, sau đó vợ chồng anh cũng mua nhà ở thành phố sinh sống.

Mỗi lần về quê, chị dâu của mình lúc nào cũng tỏ thái độ không ưng ý. (Ảnh minh họa)

Từ ngày có vợ, anh ít gọi điện về hỏi thăm bố mẹ. Có lần bệnh đau khớp của bố mình tái phát. Anh trai chỉ gọi điện hỏi qua loa rồi nhắn tin cho mình đơn thuốc cần mua. Mình phải lặn lội từ quê lên thành phố để mua thuốc cho bố.

Cả năm anh đưa vợ về thăm bố mẹ được 1,2 lần trong đó đã có 1 lần là Tết. Mỗi lần về quê, chị dâu của mình lúc nào cũng tỏ thái độ không ưng ý. Chỉ có bố mẹ mình là hết lòng cung phụng để con dâu hài lòng.

Sống ở thành phố gần 10 năm, đây là năm đầu tiên anh mình đưa bố mẹ ra thành phố chơi. Bố mẹ mình phấn khởi lắm, trước khi đi còn tranh thủ khoe với hàng xóm xung quanh về anh trai mình. Hôm qua anh nói đưa bố mình đi mua đôi giày mới. Nhưng đi đến nơi thì chị dâu mình gọi điện bắt anh phải đến công ty đón chị vì trời trời lạnh lại tối nên chị không muốn về xe máy.

Anh đã đưa tiền cho bố rồi để bố tự vào trung tâm thương mại mua giày. Anh đã để mình bố đứng lóng ngóng không thể sang đường vì chưa quen với xe cộ chen chúc nơi thành phố. Nếu anh đưa bố đi cùng rồi chọn ngày khác đưa bố đi mua đồ thì có sao đâu? Vậy là mình và mẹ ở nhà chờ tới khi anh chị về rồi mà chưa thấy bố đâu. Hỏi ra thì anh mình cuống lên gọi điện cho bố mới biết bố vẫn đứng ở trước cửa trung tâm thương mại. Bố không biết cách mua hàng trong trung tâm, cũng không biết cách gọi taxi để về.

Bố mẹ đã hy sinh tất cả vì anh, vậy mà anh lại báo đáp bố mẹ thế này sao? - Ảnh 2.

Đó là lần đầu tiên mình to tiếng với anh. (Ảnh minh họa)

Tối hôm đó mình đã cãi nhau với anh. Đó là lần đầu tiên mình to tiếng với anh. Khi anh suýt tát mình, bố mẹ đã ra can ngăn. Sáng nay bố mẹ và mình về quê sớm. Có lẽ bố mẹ đã rất thất vọng với người con trai mà bố mẹ luôn tự hào. Trên xe về quê, bố mình thở dài và nói có lẽ bố sẽ không bao giờ lên thành phố nữa, bố không hợp với nơi ồn ào thế này. Mình biết bố lấy lý do vậy thôi chứ bố nhận ra bố mẹ không được con trai và con dâu chào đón.

Bố mẹ đã hy sinh cho anh bao nhiêu? Mỗi lần anh gọi điện về quê xin tiền là mỗi lần mẹ phải đi vay mượn khắp nơi. Bố sức yếu nhưng vẫn phải đi làm thợ xây cả thứ bảy chủ nhật, tất cả cũng đều vì anh. Mình là người ít học nhưng cũng hiểu được những điều đó, tại sao anh trai mình có học thức và thành đạt như vậy lại không thể nhận ra? Chẳng lẽ phải đợi đến khi bố mẹ qua đời anh mới hiểu đối xử tốt với bố mẹ khi còn sống quan trọng thế nào hay sao?

Nếu bạn có tâm sự thầm kín muốn được chia sẻ, vui lòng gửi bài viết về địa chỉ: tamsu@afamily.vn. Thư của bạn sẽ được phản hồi trong 24 giờ.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *